Pasta hải sản:
Cá hộp bất kỳ, ketchup, nui, cheese.
Luộc nui theo thời gian trên túi. Vớt nui ra, cắt miếng cheese trộn đều. Mở hộp cá cho vào. Tưới ketchup.
Done
Pasta hải sản:
Cá hộp bất kỳ, ketchup, nui, cheese.
Luộc nui theo thời gian trên túi. Vớt nui ra, cắt miếng cheese trộn đều. Mở hộp cá cho vào. Tưới ketchup.
Done
Mặc dù ở Mỹ mua súng tự do hơn cả mua thuốc ngủ nhưng cầm súng đi trong nhà hoặc đến trường đại học, Virginia Tech chẳng hạn, thì được chứ vào rừng ra ruộng thì không được. Phải có giấy phép săn bắn - hunting license, không phải thi mà chỉ phải mua. Cái này thì mềm dẻo có loại cho cả năm và cũng có loại cho vài ba ngày nên giá cả khác nhau, nhưng trung bình khoảng 20$. Định săn con gì thì mua thêm stamp con đó mà dán lên license. Giá stamp săn vịt trời là 10$; con nai antelope 47$; nhưng con nai gạc lớn (elk) thì lên đến 252$.
Có những quy định thêm cho mỗi loài mà người thợ săn cần biết, ví dụ như săn chim thì có luật cấm bắn chim đang đậu, chỉ được bắn chim đang bay mà thôi. Khi đi săn những loài chim di trú như vịt trời, ngỗng Canada ... trốn lạnh bay về phương nam thì chỉ được nạp trong súng 2 viên đạn (khi đi săn loài khác thì có thể nạp được 5 viên). Nếu bị xét hỏi, cảnh sát thọc một cây đo vào ổ đạn thì trong đó bắt buộc phải có một khúc gỗ tròn dài chặn lại để người ta chỉ có thể nạp 2 viên đạn mà thôi. Nếu vác súng đi bắn nhau, nạp 5 viên thì không thấy ai xét hỏi (vì chưa bắn) nhưng đi săn ngỗng trời snow geese, chưa nạp đạn mà trong nòng "có thể" nạp được 5 viên là đã bị phạt rồi.
Ở Mỹ mỗi năm trước mùa săn nai, người ta phải điền một tờ đơn, xin săn ở zone số mấy, săn loài gì, vì nai có nhiều loài lắm: deer, white tail, antelope, mule, elk... Trong đó cũng cho biết là mình đã liên lạc với chủ farm rồi, chứ nếu đi lang bang vào đất người ta sẽ bị khép tội "Trespassing". Không biết họ lấy dữ kiện từ đâu mà biết trong zone đó có bao nhiêu con, rồi sẽ cấp hạn chế bao nhiêu license cho vùng đó, không cấp tràn lan. Đối với nhiều loại thú, chính phủ chỉ cho phép bắn con đực, bắn nhầm con cái là rắc rối to (phụ nữ sướng nhỉ!).
Đây là một truyện ngắn khá thích hợp để tham dự cuộc thi truyện ngắn 1200 trên báo Tuổi trẻ, vì nó chỉ vỏn vẹn 400 từ. Tiếc rằng cảm hứng để tôi viết truyện lại đến khi đã hết hạn nhận bài. Vậy là chỉ có thể đăng trên www.sachcuatrang.com mà thôi.
Dịp nghỉ lễ 1-5, lớp đi tham quan, thằng Cát mang theo một cái usb nghe được cả nhạc MP3. Cả lũ thích lắm, tranh nhau đến nỗi cái dây tai nghe suýt đứt. Có đứa hỏi Cát mượn ở đâu. Cát bảo: “Mua”. Có đứa lại hỏi sao tự nhiên mua đồ đắt tiền thế. Cát bảo: “Ông già tao trúng cá ngừ”.
Vài đứa bán tín bán nghi. Xưa nay, cứ có đoàn từ thiện nào về hỗ trợ tặng quà, xã chưa bao giờ quên đưa nhà thằng Cát vào danh sách. Cái usb loại không xịn lắm cũng phải bốn năm trăm nghìn chứ không ít… Nhưng thắc mắc vậy cho có thôi chứ cả lũ vẫn mê cái usb của nó lắm. Được nghe toàn những bài mới nhất ở thành phố, tội gì!
Giữa tháng Năm, mạng trở chứng, chậm. Hai ngàn tiền net mỗi tuần không đủ ngồi ngoài tiệm chờ download MP3, Cát chuyển sang đọc báo điện tử và viết blog. Báo suốt ngày đưa tin ngư dân cắt trộm cáp quang. Blog quanh quẩn chuyện trường lớp. Mấy đứa cứ nghe đi nghe lại nhạc cũ, mãi rồi đâm chán, chả đứa nào hỏi mượn usb của Cát nữa.
Đầu tháng Sáu, mạng đứt hẳn, điểm bưu điện văn hoá vắng tanh. Blog của Cát không có gì mới. Hai ngàn tiền net đã được đem sang quầy báo bên cạnh tiêu. Mỗi tuần một tờ Tuổi trẻ. Vẫn chỉ đầy những tin nổi bật về việc cắt trộm cáp quang. Chiếc usb để ở nhà, đến Cát cũng chán những bản nhạc cũ trong đấy.
Giữa tháng Sáu, mạng tạm thông nhưng bưu điện văn hoá vẫn vắng tanh. Mọi người còn bận túc trực bên ICOM đợi tin tàu. Ba ngày trước, một cơn bão đổi hướng. Cơ quan khí tượng trong nước dự báo không kịp. Trên các trang báo điện tử, người có trách nhiệm giải thích: “Internet tê liệt nên không nhận được thông tin từ đài khí tượng khu vực”.
Vài ngày sau, blog của thằng Cát có bài mới: “Khóc ba”. Ở lớp, không đứa nào còn nhắc Cát về cái usb và những bài hát mới nữa.
100 ngày sau bão, mấy đứa đến dự lễ lập mộ gió cho ba thằng Cát về kháo nhau “có ông gì buôn phế liệu đến phúng viếng hẳn một triệu”.6.2007
(Bình Nhất Chỉ trong Tiếu ngạo giang hồ)
http://www2.vietnamnet.vn/xahoi/doisong/2007/06/702280/
Đọc bài này thấy vui vui. Vui vì một người phụ nữ ở vùng hẻo lánh mà có cách xử sự hợp lý khôn ngoan tìm kiếm chút hạnh phúc cho mình. Vui vì xã hội đã bớt khắt khe hơn với những người phụ nữ có con ngoài giá thú.